Trong bất cứ nền văn hó,a nà,o trê,n thế giới cũng đều có, sự hiện diện từ rất sớm của những câ,u chuyện cổ, mà, phần lớn là, dưới hì,nh thức truyền khẩu, được những người thuộc tầng lớp bì,nh dâ,n kể cho nhau nghe qua từng thế hệ tiếp nối nhau. Đặc điểm chung của những câ,u chuyện kể dâ,n gian nà,y là, sự bì,nh dị nhưng khô,ng ké,m phần sâ,u sắc, bởi chú,ng luô,n là, sự đú,c kết từ vô, và,n những kinh nghiệm sống thực tiễn và, những nhận thức châ,n xá,c của nhiều thế hệ, được đưa và,o từng câ,u chuyện kể một cá,ch tự do thoải má,i mà, khô,ng cần quan tâ,m dến bất cứ một sự vi phạm bản quyền nà,o như trong văn học viết. Từ chuyện kể đến những truyện được ghi ché,p luô,n có, một khoảng cá,ch nhất định, bởi người kể chuyện luô,n có, quyền sá,ng tạo bằng cá,ch tù,y tiện thê,m thắt những chi tiết nhất định, trong khi truyện được ghi ché,p lại với tí,nh chất cố định hơn và, luô,n có, yếu tố thẩm định chủ quan của người ghi ché,p. Vì, thế, có, thể nó,i việc xem một tuyển tập truyện cổ so với nghe kể chuyện cũng giống như được ăn một mó,n ăn chế biến cô,ng phu so với những mó,n ăn dâ,n dã,. Tuy thực tế là, mỗi loại đều có, những hương vị đặc thù, khô,ng thể thay thế cho nhau, nhưng nếu chỉ